TRONG HẠNH PHÚC CẦN CÓ SỰ CẢM THÔNG

Rate this post

U23 Việt Nam đã có một chiến thắng oanh liệt trước U23 Syria tại Asiad 2018 vừa qua. Chúng ta ca ngợi cho U23 Việt Nam nhưng đồng thời cũng phải giành sự thương xót cho U23 Syria.

Hôm qua, mình không có cơ hội để xem trận đá bóng giữa Việt Nam và Syria. Nhưng chỉ nghe tiếng cổ động viên reo hò là có thể cảm nhận được phần thắng đang nghiêng về Việt Nam. Người Việt Nam mình mê bón đá hơn bất cứ nước nào khác, mình cũng vậy, rất mê bóng đá cho dù không có nhiều điều kiện để trở thành một fan hâm mộ đích thực của môn thể thao này.

Tuy nhiên, bóng đá có nhiều ý nghĩa hơn là một môn thể thao giải trí. Bóng đá khác với chiến tranh ở chỗ nó không làm kẻ thắng bị ghét bỏ và cũng không làm kẻ bại phải sống trong cảnh tủi nhục. Bóng đá khác chiến tranh ở chỗ bên cạnh tinh thần quyết thắng còn có tinh thần hữu nghị. Mỗi mùa có các sự kiện bóng đá hay khu vực còn là cơ hội để các nước giao thoa với nhau, người dân các nước có cơ hội tìm hiểu về văn hóa của nhau. Bóng đá được chọn là môn thể thao vua và không thể phủ nhận được có tầm quan trọng lớn hơn một trò tiêu khiển.

Mỗi khi thấy người Việt xem đá bóng, mình luôn cảm thấy có một điều gì đó hời hợt trong tâm hồn của chúng ta. Đội tuyển Syria không có lấy một vài cổ động viên vì tình trạng chiến tranh của đất nước họ, phần lớn cổ động viên Syria là người Indo, trong khi Việt Nam chúng ta có hàng ngàn cổ động viên trên sân bóng và hàng triệu cổ động viên ở nước nhà.

U23 Việt Nam xứng đáng giành chiến thắng

Dù thắng hay thua trong trận đấu này, thì người Syria cũng chẳng lấy gì làm hạnh phúc. Đất nước đang chìm trong cuộc nội chiến và bị thống trị bởi một trong những tên độc tài khát máu nhất hiện nay. Tình trạng nước này rất tuyệt vọng, vì hầu hết các lực lượng đối lập nước này đều là các thế lực quân sự hơn là một tổ chức có năng lực về chính trị. Do đó, nếu đổi lập có dành chiến thắng về quân sự trước Assad thì chưa chắc họ có thể xây dựng được một quốc gia sau chiến tranh.

Còn ngược lại, dù thắng hay thua thì người Việt Nam chúng ta cũng có thể hãnh diện vì chúng ta đã vào đến tứ kết (Lần đầu trong lịch sử). Đất nước chúng ta thua kém với thế giới hàng trăm năm nhưng ít ra chúng ta không ở trong tình trạng chiến tranh. Chúng ta không có một môi trường chính trị cởi mở, chúng ta không có những quyền con người cơ bản trong đó có quyền tự do ngôn luận và tình trạng đất nước Việt Nam hôm nay rất thê thảm; nhưng chúng ta chưa tuyệt vọng.

Nhưng U23 Syria xứng đáng được tôn trọng

Bên cạnh những trái ngược, Syria hôm nay có một điều gì đó chia sẻ với Việt nam của ngày hôm qua, đó là tình trạng kéo dài và khốc liệt của cuộc nội chiến. Nhìn vào nỗi khổ của nhân dân Syria đang phải chịu đựng, chúng ta thấy một phần kí ức của dân tộc mình hiện về.

Chúng ta có thừa những tiếng gào thét ăn mừng mà thiếu đi những phút nặng mình tưởng niệm những người ta chết vì chiến tranh, chia sẻ sự cảm thông với những người đang đói khổ, những gia đình ly tán hay những người đã phải bỏ quê hương, nhiều người trong số đó đã bỏ mạng trên đường để thân xác trôi dạt vào các bờ biển.

Có nhiều người đủ kiên nhẫn đọc đến đây có lẽ tự hỏi “Chúng ta có cần phức tạp hóa vấn đề thế không?” Trả lời: Đây là một câu chuyện đơn giản, nhưng nó thể hiện người Việt chúng ta không chỉ thiếu văn hóa, lòng vị tha, sự đồng cảm và lòng tôn trọng với chính một phần kí ức của dân tộc mình.

Lời kết với một bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn:
” Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…

Để làm gì em biết không ?”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *